Nhật Bản bước vào trận tái đấu Brazil ở vòng 32 đội World Cup 2026 với vị thế rất khác so với thất bại 1-4 cách đây 20 năm.
|
|
|
Nhật Bản tái đấu Brazil sau 20 năm, với một thế hệ cầu thủ đã trưởng thành mạnh mẽ tại châu Âu. |
Brazil – Nhật Bản từng là cặp đấu mang cảm giác chênh lệch rất rõ. Lần duy nhất hai đội gặp nhau tại World Cup trước đây diễn ra ở Đức năm 2006, khi Brazil thắng 4-1 và dập tắt hy vọng đi tiếp của Samurai Blue. Đó là thời điểm hai nền bóng đá đứng ở hai đẳng cấp khác nhau.
Brazil khi ấy là đội tuyển vừa vô địch World Cup 2002, sở hữu đội hình đầy sao với Ronaldo, Ronaldinho và Kaka. Họ có 4 cầu thủ thuộc Real Madrid, 3 người khoác áo AC Milan, cùng nhiều cái tên chơi cho Barcelona, Bayern Munich, Juventus, Inter Milan hay Arsenal. Đó là thứ quyền lực mềm của bóng đá Brazil: tài năng trải đều ở những CLB lớn nhất châu Âu.
Nhật Bản thì khác. Họ mới dự kỳ World Cup thứ ba, sau lần ra mắt năm 1998 và kỳ đồng đăng cai năm 2002. “Samurai Blue” khi ấy có Hidetoshi Nakata, Junichi Inamoto hay Shunsuke Nakamura, nhưng phần còn lại của đội hình chưa tạo được sức nặng tương tự ở sân khấu quốc tế. Chỉ 6 cầu thủ Nhật Bản thi đấu tại châu Âu, trong khi 17 người còn lại chơi ở J.League.
Khoảng cách đã thu hẹp
20 năm sau, bối cảnh thay đổi mạnh. Brazil vẫn là đội tuyển giàu thành tích nhất lịch sử World Cup, nhưng họ chưa thể bổ sung ngôi sao thứ sáu. Nhật Bản vẫn đứng thứ 18 thế giới trước giải, giống vị trí của họ trước World Cup 2006, nhưng chất lượng đội hình hiện tại không còn nằm trong cùng hệ quy chiếu với thế hệ cũ.
“Samurai Blue” bây giờ không chỉ có cầu thủ xuất ngoại, mà có nhiều người đang chơi tốt tại các giải hàng đầu châu Âu. Trong đội hình hiện tại, chỉ 3 cầu thủ được gọi từ giải quốc nội: lão tướng Yuto Nagatomo, người từng có 7 năm đá thường xuyên cho Inter Milan, cùng hai thủ môn dự bị Keisuke Osako và Tomoki Hayakawa.
Ngay cả khi thiếu Kaoru Mitoma, Wataru Endo và Takumi Minamino vì chấn thương, Nhật Bản vẫn có đại diện ở Premier League, LaLiga, Serie A, Bundesliga và Ligue 1. Phần còn lại cũng không phải những cái tên vô danh. Ayase Ueda là ví dụ rõ nhất, khi tiền đạo này vừa trải qua mùa giải ghi 25 bàn cho Feyenoord và kết thúc với danh hiệu Vua phá lưới Eredivisie.
|
|
Ayase Ueda là một trong những niềm hy vọng lớn của Nhật Bản trước hàng thủ Brazil. |
Sự trưởng thành ấy khiến cuộc gặp Brazil tại Houston không còn giống một bài kiểm tra quá sức. Nhật Bản vẫn bị đặt ở cửa dưới, nhưng khoảng cách đã thu hẹp đến mức họ có thể bước vào trận đấu với niềm tin thật sự, không phải sự tự trấn an.
Chủ tịch Liên đoàn Bóng đá Nhật Bản Tsuneyasu Miyamoto nói với ESPN rằng các cầu thủ và toàn đội đều tự tin, kể cả khi đối thủ là Brazil. Câu nói ấy đáng chú ý vì nó phản ánh tâm thế mới của bóng đá Nhật Bản: tôn trọng Brazil, nhưng không còn mặc định sợ Brazil.
Brazil là bài kiểm tra lớn nhất
Brazil hiện tại có thể không còn tạo cảm giác áp đảo như thế hệ 2006, nhưng họ vẫn là một đối thủ khổng lồ. Neymar vẫn góp mặt ở tuổi 34. Vinicius Junior đã trở thành nhân vật trung tâm. Gabriel Magalhaes khẳng định mình trong nhóm trung vệ hàng đầu thế giới. Raphinha từng có mùa 2024/25 rực rỡ cùng Barcelona, trước khi gặp một số vấn đề thể trạng ở mùa sau đó.
Vì vậy, nếu Nhật Bản muốn chứng minh họ thật sự đủ sức đi xa, Brazil là bài kiểm tra không thể rõ hơn. Đây không chỉ là một trận knock-out. Đây là cuộc đo năng lực giữa tham vọng và thực tế, giữa tuyên bố muốn vô địch World Cup và khả năng đánh bại một thế lực từng định nghĩa giải đấu này.
|
|
Brazil vẫn là bài kiểm tra lớn nhất cho tham vọng vô địch World Cup của Samurai Blue. |
Nhật Bản nhiều lần nói mục tiêu của họ là đi đến tận cùng tại World Cup 2026. Một khi đã đặt mục tiêu như vậy, họ không thể chọn đường dễ. Sớm hay muộn, Samurai Blue cũng phải hạ một đội bóng tầm cỡ Brazil. Gặp Brazil ngay vòng 32 đội vì thế không hẳn là vận rủi. Đó có thể là cơ hội để Nhật Bản xác nhận vị thế mới.
Thực tế, nếu Nhật Bản đứng đầu bảng F, họ sẽ gặp Morocco. Nhưng Morocco cũng không phải lựa chọn dễ thở hơn, nhất là khi đội bóng Bắc Phi từng cầm hòa Brazil 1-1 ở vòng bảng. Ở giai đoạn knock-out, mọi con đường đều khó. Sự khác biệt nằm ở việc đội nào đủ bản lĩnh biến khó khăn thành cú hích.
Nhật Bản có lý do để tin vào mình. Tháng 10 năm ngoái, họ lần đầu đánh bại Brazil trong lịch sử. Dù đó chỉ là trận giao hữu, Brazil sử dụng đội hình gần như mạnh nhất. Quan trọng hơn, Nhật Bản bị dẫn hai bàn sau hiệp một nhưng vẫn ngược dòng thắng 3-2. Kết quả ấy không bảo đảm điều gì cho trận đấu tại Houston, nhưng nó giúp Samurai Blue bước vào màn tái đấu với ký ức tích cực.
World Cup lại là câu chuyện khác. Ở vòng knock-out, không có chỗ cho sự lãng mạn đơn thuần. Nhật Bản cần nhiều hơn tinh thần. Họ cần sự chính xác trong phòng ngự, khả năng thoát pressing, hiệu quả trong các pha chuyển trạng thái và sự lạnh lùng trước khung thành. Trước Brazil, chỉ một khoảnh khắc sai lầm cũng có thể khiến mọi tham vọng sụp đổ.
Nhưng đây chính là điểm khiến trận đấu đáng chờ đợi. Brazil vẫn có di sản, ngôi sao và sức nặng lịch sử. Nhật Bản có tốc độ phát triển, tính tổ chức và một thế hệ cầu thủ đã quen với cường độ bóng đá châu Âu. Một bên là quyền lực cũ vẫn còn đáng gờm. Một bên là tham vọng mới đang muốn phá trần.
Ngày 22/6/2006 tại Dortmund, Nhật Bản rời World Cup sau thất bại nặng nề trước Brazil. Hai mươi năm và bảy ngày sau, tại Houston, họ có cơ hội cho thấy hành trình trưởng thành của mình đã đi xa đến đâu.
Nhật Bản không cần chứng minh họ đã ngang hàng với Brazil chỉ bằng lời nói. Họ có 90 phút, hoặc hơn thế, để chứng minh điều đó trên sân.
