Infantino đã đi quá xa

Kế hoạch bán một phần quyền lợi thương mại của World Cup không chỉ thất bại mà còn đẩy Gianni Infantino vào cuộc khủng hoảng uy tín nghiêm trọng.

Infantino đối mặt làn sóng phản đối sau kế hoạch đưa vốn tư nhân vào hoạt động thương mại của World Cup.

Gianni Infantino xây dựng quyền lực tại FIFA bằng một công thức quen thuộc: mở rộng giải đấu, tăng doanh thu và phân phối thêm tiền cho các Liên đoàn thành viên. Cách làm này giúp ông nhận được sự ủng hộ lớn, đặc biệt từ những nền bóng đá phụ thuộc vào nguồn tài trợ của FIFA.

Nhưng kế hoạch huy động khoảng 3,1 tỷ bảng từ giới đầu tư tư nhân có thể là bước đi quá giới hạn.

FIFA khẳng định vẫn giữ quyền điều hành World Cup. Tuy nhiên, khi nhà đầu tư bỏ ra hàng tỷ bảng để sở hữu một phần hoạt động thương mại của giải đấu, họ chắc chắn không chỉ muốn đứng ngoài nhận cổ tức.

Phản ứng từ châu Âu đến nhanh và quyết liệt. Toàn bộ 55 Liên đoàn thành viên UEFA phản đối đề xuất, thậm chí sẵn sàng tẩy chay các giải đấu của FIFA. CONCACAF sau đó cũng bày tỏ sự không đồng tình.

Điều khiến các Liên đoàn tức giận không chỉ là nội dung kế hoạch. Nhiều thành viên cho biết họ không được tham vấn trước khi FIFA công bố một đề xuất có thể thay đổi World Cup trong nhiều thập niên.

World Cup không phải tài sản riêng của FIFA

World Cup mang lại phần lớn sức mạnh tài chính và chính trị cho FIFA. Nhưng điều đó không đồng nghĩa tổ chức này có thể đối xử với giải đấu như tài sản riêng.

Giá trị của World Cup được tạo nên bởi các đội tuyển, cầu thủ, Liên đoàn thành viên và hàng tỷ người hâm mộ. FIFA là đơn vị tổ chức, không phải chủ sở hữu duy nhất của di sản ấy.

FIFA ảnh 1FIFA ảnh 1

Kế hoạch gây tranh cãi khiến uy tín của Chủ tịch FIFA Gianni Infantino bị đặt dấu hỏi lớn.

Khi quyền lợi thương mại được bán cho các quỹ đầu tư, câu hỏi quan trọng không còn là FIFA thu về bao nhiêu tiền, mà là những người bỏ vốn sẽ đòi lại điều gì.

Nhà đầu tư cần lợi nhuận. Điều đó có thể tạo sức ép tăng giá vé, nâng phí bản quyền, mở rộng số trận hoặc tổ chức thêm giải đấu. FIFA có thể giữ quyền biểu quyết trên giấy tờ, nhưng ảnh hưởng của giới tài chính khó chỉ dừng ở những báo cáo kinh doanh.

Đó là lý do UEFA tuyên bố “World Cup không phải để bán”. Các Liên đoàn châu Âu lo ngại giải đấu lớn nhất hành tinh sẽ dần trở thành một sản phẩm tài chính, buộc phải liên tục tăng trưởng để đáp ứng kỳ vọng của cổ đông.

Bóng đá cần tiền để phát triển. Nguồn thu lớn hơn có thể giúp FIFA hỗ trợ cơ sở vật chất, đào tạo trẻ và bóng đá cộng đồng tại nhiều quốc gia. Tuy nhiên, lợi ích ấy không thể biện minh cho việc bỏ qua các nguyên tắc quản trị.

Một kế hoạch liên quan đến tài sản quan trọng nhất của bóng đá thế giới phải được thảo luận công khai, thay vì chuẩn bị sau những cánh cửa đóng kín rồi đặt các thành viên vào thế đã rồi.

Khủng hoảng do chính Infantino tạo ra

Đề xuất lần này nối dài xu hướng thương mại hóa dưới thời Infantino.

World Cup được mở rộng từ 32 lên 48 đội. Club World Cup cũng tăng quy mô. Ý tưởng tổ chức World Cup hai năm một lần từng được thúc đẩy trước khi vấp phải sự phản đối mạnh từ UEFA.

FIFA ảnh 2FIFA ảnh 2

UEFA tuyên bố World Cup không phải tài sản để FIFA mang ra bán cho giới đầu tư.

Tại World Cup 2026, FIFA tiếp tục bị chỉ trích vì để yếu tố thương mại ảnh hưởng quá sâu đến giải đấu. Những quãng nghỉ uống nước, chương trình biểu diễn giữa giờ kéo dài hay các quyết định kỷ luật gây tranh cãi đều khiến hình ảnh của cơ quan này bị tổn hại.

Khi đặt cạnh kế hoạch đưa vốn tư nhân vào World Cup, những chi tiết ấy tạo cảm giác FIFA đang xem bóng đá như một thị trường chưa được khai thác hết.

Infantino dường như tin rằng mọi giới hạn đều có thể nới rộng nếu doanh thu tiếp tục tăng. Nhưng World Cup không phải một doanh nghiệp thông thường.

Sức hấp dẫn của giải đấu nằm ở sự khan hiếm, tính đại diện và cảm giác đây là ngày hội chung của bóng đá thế giới. Nếu mọi quyết định đều bị dẫn dắt bởi lợi nhuận, những giá trị ấy sẽ dần bị bào mòn.

Infantino vẫn có thể dựa vào sự ủng hộ của các Liên đoàn nhỏ để tái tranh cử năm 2027. Tuy nhiên, giành đủ phiếu không đồng nghĩa ông còn đủ uy tín để lãnh đạo.

Chủ tịch FIFA cần bảo đảm những quyết định lớn được đưa ra vì lợi ích chung của bóng đá, không phải để mở rộng quyền lực hay xây thêm những cỗ máy kiếm tiền.

Kế hoạch lần này có thể bị rút lại. Quan hệ giữa FIFA và UEFA cũng có thể được hàn gắn. Nhưng tổn thất về niềm tin sẽ khó biến mất.

Infantino muốn đưa FIFA bước vào một kỷ nguyên tài chính mới. Cuối cùng, ông lại khiến thế giới bóng đá phải đặt câu hỏi: người đứng đầu FIFA còn hiểu World Cup thực sự thuộc về ai hay không?

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *