Ông Gianni Infantino nhiều khả năng sẽ gặp lại đối thủ lớn nhất trong cuộc đua tới vị trí quyền lực cao nhất của FIFA. Đó là Chủ tịch AFC Sheikh Salman bin Ebrahim Al Khalifa.

Nửa năm trước Đại hội FIFA lần thứ 77, cuộc khủng hoảng hiện tại liên quan tới Chủ tịch Gianni Infantino hứa hẹn sẽ mở ra cuộc bầu cử chủ tịch FIFA hấp dẫn bậc nhất lịch sử. Một số kẻ thách thức đã xuất hiện. Và dù là bất kỳ ai trong số họ, vai trò của châu Á đều sẽ không thể bị bỏ qua.
Sức mạnh từ châu Á nhiều khả năng sẽ định hình và quyết định thắng bại của cuộc bầu cử chủ tịch FIFA diễn ra vào tháng 3/2027 ở Rabat (Morocco).
Salman bin Ibrahim Al Khalifa từ quá khứ tới hiện tại
Trên đỉnh cao nhất của nền bóng đá, chưa có dấu chân của những đội tuyển châu Á. Nhưng phía sau hậu trường, trong cuộc đua chính trị, châu Á từ lâu đã là một thế lực thực sự. 10 năm trước, tại Đại hội Bất thường của FIFA, nơi Infantino được bầu làm chủ tịch, người về nhì chính là một cái tên tới từ châu Á: Hoàng thân Salman bin Ibrahim Al Khalifa của Bahrain.
Trong vòng 1 cuộc bầu cử năm đó, Chủ tịch Liên đoàn Bóng đá Châu Á (AFC) đã bám đuổi sát nút Infantino, có 85 so với 88 phiếu. Ông chỉ chịu thua ở vòng hai khi Infantino bất ngờ vượt lên (115 so với 88 phiếu). Truyền thông thế giới sau này cho rằng ông Infantino đã tiến hành vận động hành lang quyết liệt sau vòng 1, tranh thủ được thêm rất nhiều ủng hộ từ khu vực Bắc, Trung Mỹ và Caribe (Concacaf) để giành chiến thắng sau cùng, vốn được nhiều cơ quan truyền thông miêu tả là “bất ngờ lớn” ở thời điểm ấy.
Sau cuộc bầu cử, Salman bin Ibrahim Al Khalifa và Infantino đã bỏ qua đấu đá, cùng tiếp tục lãnh đạo FIFA. Ông Salman trở thành một trong 8 Phó chủ tịch, đồng thời là Phó chủ tịch cấp cao duy nhất, nghĩa là còn đứng cao hơn Chủ tịch Liên đoàn Bóng đá Châu Âu (UEFA) Aleksander Ceferin.
Nói ngắn gọn, nếu Gianni Infantino là số một của bóng đá thế giới hiện tại, thì Salman bin Ibrahim Al Khalifa là số hai.
![]() |
|
Hoàng thân Bahrain hiện là Chủ tịch Liên đoàn Bóng đá Châu Á, nhân vật có thể xem là số hai của bóng đá thế giới hiện tại. Ảnh: Reuters. |
Họ đã hợp tác với nhau trong gần chục năm qua, cùng đưa FIFA tiến vào giai đoạn phát triển thịnh vượng nhất (ít nhất là về khía cạnh thương mại). Nhưng lần này, trước bê bối lớn, Salman dường như đã trở lại với đường đua.
Khi dự án FIFA Forward Enterprise bị phản đối dữ dội trên phạm vi toàn cầu, Phó chủ tịch cấp cao của FIFA đã công khai lên tiếng chỉ trích người cộng sự. Ông bảo kế hoạch của chủ tịch FIFA đương nhiệm “hoàn toàn không thể chấp nhận được”.
Tuyên bố của Salman được đưa ra trong lá thư gửi 47 liên đoàn thành viên AFC, nhấn mạnh: “AFC bày tỏ sự quan ngại và thất vọng sâu sắc vì FIFA đã không tham vấn họ ở bất kỳ cấp độ nào trước khi đề xuất này được công bố công khai”.
“Đề xuất này cũng chưa được phân tích chi tiết về mặt quản trị, tài chính hay pháp lý cũng như những hậu quả tiềm tàng của nó, điều này là hoàn toàn không thể chấp nhận được. Hơn nữa, AFC đặc biệt lo ngại rằng các hành động đơn phương của FIFA dường như đang làm suy yếu chính nền tảng của bóng đá châu lục, vốn dựa trên tinh thần đoàn kết, hợp tác và minh bạch”, tuyên bố của người đứng đầu AFC có đoạn.
Và như để tái khẳng định quan điểm ấy, ít ngày sau, cùng với UEFA và Concacaf, AFC tiếp tục ra một bức thư khác, đăng đồng thời trên trang chủ của cả 3 tổ chức bóng đá lớn, chỉ trích dữ dội các hành động của FIFA. Lá thư này không nêu tên đích danh bất cứ ai, nhưng rõ ràng nhắm tới Chủ tịch Gianni Infantino. Nó đòi hỏi một cuộc cách mạng, đòi hỏi sự thay đổi ở vị trí lãnh đạo, đòi hỏi một sự phế truất.
Với việc sát cánh cùng UEFA và Concacaf, bóng đá châu Á đã chọn xong phe cho cuộc chiến: phe đối địch Infantino. Ông Salman bin Ibrahim Al Khalifa và châu Á đã một lần nữa sẵn sàng cho cuộc đua tới chiếc ghế quyền lực nhất của FIFA.
![]() |
|
Đội mạnh nhất châu Á là Nhật Bản đã tiến rất gần tới đẳng cấp cao nhất của nhóm tinh hoa túc cầu. Ảnh: Reuters. |
Sức mạnh của châu Á
Salman bin Ibrahim Al Khalifa có lý để khởi động cuộc chiến. Ông đang đứng đầu tổ chức quyền lực bậc nhất thế giới, nơi cả Đông và Tây Á đều đang trỗi dậy theo những cách riêng của mình.
Về số lượng, AFC có 47 liên đoàn thành viên (so với 54 của Liên đoàn Bóng đá Châu Phi – CAF và 55 của UEFA), là một trong ba liên đoàn lớn nhất, sở hữu số phiếu có thể làm thay đổi cán cân cuộc bầu cử chủ tịch FIFA. Do FIFA áp dụng nguyên tắc bình đẳng tuyệt đối, lá phiếu của các nền bóng đá nhỏ cũng có giá trị tương tự những cường quốc bóng đá, các khu vực như châu Á hay châu Phi từ lâu đã được xác định là “trọng điểm” vận động của các ứng viên chủ tịch. Bối cảnh ấy rõ ràng là một thuận lợi cho Chủ tịch AFC Salman bin Ibrahim Al Khalifa.
Bản thân châu Á cũng đang có vai trò lớn tại Đại hội đồng FIFA. Không tính chủ tịch và tổng thư ký FIFA thì AFC, CAF cùng với UEFA là 3 tổ chức có đông đại diện nhất ở Đại hội đồng (7 người).
Quyền lực thực tế của bóng đá châu Á cũng đang lớn mạnh không ngừng trong những năm gần đây, biểu hiện qua nhiều khía cạnh khác nhau. Từ năm 2002 tới 2034, châu Á đăng cai 3 lần World Cup, bằng với châu Âu và bỏ xa mọi châu lục khác. Số kỳ Olympic cũng tương tự với 2 trong 5 kỳ gần nhất ở châu lục này.
Đặc biệt, các kỳ World Cup nữ, các World Cup trẻ đang liên tục đổ bộ châu Á. FIFA thậm chí đã trao cho Qatar quyền tổ chức cả 5 kỳ U17 World Cup liên tiếp suốt giai đoạn 2025-2029. Tiềm lực tài chính hùng mạnh của các nước Tây Á và năng lực tổ chức, sự chuyên nghiệp cùng cơ sở vật chất trong mơ của Đông Á đang biến châu Á thành điểm đến lý tưởng cho các sự kiện thế giới.
Quyền lực châu Á thậm chí đã chạm tới khu vực tinh hoa của bóng đá thế giới là top 5 giải vô địch quốc gia hàng đầu châu Âu, nơi nhiều CLB hùng mạnh, giàu truyền thống đang nằm dưới bàn tay của những ông chủ Trung Đông. Đội đương kim vô địch UEFA Champions League hiện tại Paris Saint-Germain hiện thuộc sở hữu của người Qatar. Man City (Anh) cũng tương tự. Hai CLB của những ông chủ châu Á này đã giành 3 trong 4 chức vô địch châu Âu gần nhất.
Sheikh Salman bin Ebrahim Al Khalifa đến thời điểm này vẫn chưa đưa ra thông báo chính thức về việc tranh cử chủ tịch FIFA vào năm sau. Nhưng sự hậu thuẫn dành cho ông là rất rõ ràng. Và thế giới có thể sắp đón chủ tịch FIFA đầu tiên trong lịch sử tới từ châu Á.


